Đảng CSVN phiên bản của tình báo TQ – Kỳ 8

Năm 1940, Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế,thừa biết Hồ Tập Chương (HMC) là con cái của nhà ai. Năm 1950, Mao Trạch Đông (毛泽东) và Chu Ân Lai (周恩来) gọi Hồ Tập Chương (胡志明) cùng tháp tùng đến Moskva, yết kiến Stalin tại điện Kremlin. Mao Trạch Đông đề nghị Stalin công nhận Hồ Tập Chương (HCM) như một đồng chí CS Quốc Tế tại Đông Dương.

Năm 1950, Mao Trạch Đông (毛泽东), Chu Ân Lai (周恩来) và Hồ Tập Chương (HCM 胡志明) cùng đến Moskva.
Nguồn: Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế.

Khi ấy, Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai chỉ biết lờ mờ hồ sơ của Nguyễn Ái Quốc, càng không biết trước từ năm 1921 cho đến năm 1932, Nguyễn Ái Quốc bí danh HCM là thành viên tình báo của Liên Bang Nga. Mao đã công nhận Việt Minh đảng CS Đông Dương, trao đổi Đại sứ giữa hai nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa và Trung Quốc.

Đảng CSTQ giới thiệu nhân vật thân tín nhất là Hồ Tập Chương (tình báo CSTQ) và Mao sáng lập đảng CS Đông Dương và đưa đảng này gia nhập vào Mạng lưới CS Quốc Tế (Cơ chế CSQT). Họ Mao và họ Chu, với tư cách thành viên CS Quốc Tế, đứng ra chịu trách nhiệm giới thiệu, đính kèm lý lịch, hồ sơ cơ bản ý thức hệ CS, những thành tích cá nhân, và quá trình thử thách của Hồ Tập Chương (1941-1950).

CS Trung Quốc dốc ống, đầu tư vào Hồ Tập Chương, hy vọng lừa được Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế. Sau khi Cơ chế CSQT tiếp nhận hồ sơ, kiểm tra, tìm hiểu nhân vật Hồ Tập Chương núp dưới danh tính Hồ Chí Minh, Hội đồng Y khoa lập hồ sơ y bạ cho HCM (mẫu máu, di truyền v.v…). Hội đồng sẽ hồi báo sau, và công bố tin vui đến Mao và Chu. Thực chất Mao Trạch Đông đã có thâm ý riêng, muốn đưa ra một Hồ Chí Minh mới, chuẩn bị ngày sau có dịp cần dùng đến trong kế hoạch Mao Trạch Đông sẽ trở thành lãnh tụ phong trào CS Quốc Tế.

Sau khi hội đồng Cơ chế CSQT chuyển qua hội đồng y khoa thẩm định hồ sơ y bạ, nhận ra tên Hồ Tập Chương giả danh Hồ Chí Minh, trong khi ấy Nguyễn Ái Quốc (HCM) chỉ còn là một nấm tro tàn trong nghĩa trang Kuntsevo Moscow. Lúc này Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế dè dặt không công nhận Hồ Tập Chương, tuy nhiên vẫn giao cho Mao Trạch Đông tùy tiện phát triển CS Đông Dương. Stalin giữ khoảng cách rất xa đối với Hồ Tập Chương (Stalin không tiếp).

Hồ Tập Chương (HCM 胡志明) tháp tùng đi theo Mao Trạch Đông (毛泽东), và Chu Ân Lai (周恩来)đến Moskva năm 1950. Nguồn: Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế.

Đảng CS Trung Quốc đã quyết định lấy viên thuốc tể Nguyễn Ái Quốc gán trên mình Hồ Tập Chương thật để biến thành một Hồ Chí Minh giả (胡志明). CSQT cũng không ngờ Mao Trạch Đông biết bào chế nhào nặn ra một Nguyễn Ái Quốc giả, bí mật cất giấu trong tủ khóa của Mao Trạch Đông.

Từ trước năm 1940 người ta chỉ biết đại khái về họ Hồ, phần còn lại chỉ là cái miệng bình trong đó đảng CSTQ cắm vào một loài hoa với chất liệu bằng cao-su. Khi Hồ Tập Chương qua đời (1969), đương sự được ướp xác nằm trong lăng, giữa trung tâm Ba Đình Hà Nội. Cho đến nay nhân dân Việt Nam có nào hay, đảng CSTQ  tạo ra huyền thoại HCM, từ con Mèo thành con Sư tử, bóp méo vo tròn, tạo dựng tinh vi một Hồ Tập Chương thân thế người Hán. Tại Việt Nam chưa có người nào thẩm định lại lai lịch họ Hồ, thực hay giả bởi vì trong lòng đất nước Việt Nam có cả một Quân Khu tình báo Hoa Nam ẩn núp thừa sức biện luận. Bộ chính trị đảng CSVN là một trong những thành viên của tình báo Hoa Nam, nên họ được phép tùy tiện lái con thuyền Việt Nam đến bến bờ diệt vong v.v…

Lần này Mao Trạch Đông viếng thăm Liên Xô, đem theo phiên bản họ Hồ, ông ca ngợi đảng CS Đông Dương hết lời:

‒ Thưa đồng chí Stalin, cùng đồng hành đến Moskva lần này có đồng chí Hồ Chí Minh 胡志明, (Hồ Tập Chương) đã nhất định phát động, dùng võ lực đưa Pháp ra khỏi Đông Dương. Xin đề nghị đồng chí Stalin thay mặt Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế cho phép Hồ Chí Minh (HTC) tiếp kiến, và xin chỉ thị của người cung cấp viện trợ vũ khí cho đảng CS Đông Dương.

Stalin đã hiểu hết ẩn ý trong con người tham vọng của Mao Trạch Đông và Stalin đã  từng biết Nguyễn Ái Quốc nói:

“Đồng chí Hồ Chí Minh yêu cầu Liên Xô trực tiếp cung cấp viện trợ cho Việt Nam, giúp họ đánh người Pháp, đối với vấn đề này, chúng tôi còn có suy nghĩ hơi khác”.

Stalin trao đổi thêm với Mao Trạch Đông:

“Thắng lợi của cách mạng Trung Quốc chứng minh Trung Quốc đã trở thành trung tâm cách mạng của Châu Á, chúng tôi cho rằng công tác chi viện và giúp đỡ Việt Nam chủ yếu do Trung Quốc gánh vác thì tốt”.

Mao Trạch Đông đáp:

“Việt Nam chủ yếu cần vũ khí đạn dược, cũng cần có vật tư quân sự khác, Trung Quốc không chắc chắn thỏa mãn mọi nhu cầu của họ, tất nhiên họ hy vọng Liên Xô cũng viện trợ”.

Stalin ngẩng đầu nhìn Mao Trạch Đông, tiếp tục đưa ra ý kiến của mình:

“Trung Quốc và Việt Nam địa lý gần nhau, liên hệ tương đối nhiều, để Trung Quốc giúp Việt Nam tương đối thuận tiện. Viện trợ xây dựng kinh tế Trung Quốc là nhiệm vụ quan trọng của Liên Xô. Chúng tôi đã đánh xong chiến tranh thế giới, số lớn trang bị vũ khí không dùng hết, có thể chuyển chúng sang Trung Quốc, có những cái Việt Nam dùng được thì tất nhiên các đồng chí có thể chuyển một ít đến đó”.[1]

Năm 1950, CSTQ muốn tạo ra cuộc chiến Đông Dương, mượn tay Việt Minh đấu đá với Pháp. Việt Nam rơi vào thời điểm chiến tranh mới, do đó Hồ Tập Chương (HCM), đã nhiều lấn bí mật đến Bắc Kinh, đôi khi ở cả nửa năm hay cả mùa Đông, chầu chực nhận quyết định của CSQT. Hồ Tập Chương không thể đơn phương khai chiến với Pháp, mọi hành động đều phải có mệnh lệnh của Mao Trạch Đông.

Cuối cùng sự chờ đợi đem đến kết quả tốt cho Hồ Tập Chương, đền bù chuyến đi Moskva có ít nhiều hoài công. Sau khi Mao Trạch Đông về lại Bắc Kinh, lấy quyết định cung cấp toàn diện, hỗ trợ cho CS Việt Nam và xem VN là một bộ phận CS Đông Dương không thể thiếu trong chiến lược bành trướng của đảng CSTQ.

Mao Trạch Đông nhận định chuyến viếng thăm lần này thành công, dù Hồ Tập Chương không yết kiến được Stalin, tuy nhiên Stalin đã nhớ đến tên Hồ Tập Chương ít nhất 1 lần, và nói về Việt Nam đến 5 lần, một cách khác chính thức công nhận Việt Nam có độc lập.

Mao Trạch Đông trở về Bắc Kinh chỉ thị Chính phủ và đảng CS Trung Quốc lên kế hoạch tăng cường, cung cấp viện trợ toàn diện cho Việt Nam, liên tục gửi quân đội chiến đấu bên cạnh đảng CS Đông Dương, và những cố vấn cao cấp, vẫn do Soái tướng Vi Quốc Thanh (韦国清-Wei Guoqing), Đại tướng Trần Canh (陈能), Đại tướng Lã Quý Ba (罗贵波), Trung tướng Mai Gia Sanh (梅嘉生- Mei Jiasheng), Trung tướng Đặng Dật Phàm (邓逸凡-Deng Yifan) phụ trách.Đảng đoàn cố vấn lần này có tính quyết định đưa qua VN nhiều đoàn chuyên gia khác nhau về chính trị, quân sự. Phù hợp với các yêu cầu của Hồ Tập Chương, hỗ trợ ngoài chiến trường và cả trong chính trị nội bộ đảng CS Việt Nam.

Ngoài ra đảng đoàn cố vấn hướng dẫn chính phủ, và quân đội của Hồ Tập Chương, bằng những kế hoạch kháng chiến chống Pháp. Những cố vấn quân sự, chính trị giúp tổ chức cơ bản thực hiện các ranh giới của trận chiến, và đưa Điện Biên Phủ vào chiến tranh, một trong những điểm then chốt cần phải chiến thắng bằng mọi giá không thể thất trận. Tăng cường cung cấp số lượng lớn vũ khí, thiết bị, thực phẩm, quân trang, vật tư, và cung cấp nguồn tài chính.

Lịch sử Quân ủy đảng CS Trung Quốc cũng công nhận: Năm 1950, kế hoạch viện trợ ồ ạt đổ vào Việt Nam gồm 116.000 khẩu súng các loại, 420 khẩu pháo, nhiều khí đài thông tin, và công binh. Năm 1956, Trung Quốc ưu tiên viện trợ cho Việt Nam 50.000 khẩu tiểu liên và súng trường nửa tự động vừa định hình sản xuất, chưa kịp trang bị cho quân đội Trung Quốc. Năm 1953, Trung Quốc đã giúp Việt Nam thành lập 6 tiểu đoàn pháo cao xạ, 1 trung đoàn công binh, 1 trung đoàn cầu nổi, 1 trung đoàn xe tăng, 1 trung đoàn máy bay tiêm kích, bổ xung nhiều vũ khí trang bị quân sự khác, cục quân nhu riêng cho VN. Trung Quốc còn giúp 90.000 khẩu súng máy và súng trường để triển khai chiến tranh du kích ở miền Nam.

Mao cử Đặng Tiểu Bình sang Hà Nội, mang theo lời hứa giúp Việt Nam 20 tỉ NDT (tương đương 20% thu nhập quốc dân hoặc 60% thu nhập tài chính của Trung Quốc năm 1963). [2]

Mao Trạch Đông tiếp tục tác động đến Hồ Tập Chương (HCM):

“Chúng ta là người một nhà, cần người có người, cần vật tư có vật tư, cần bao nhiêu có bấy nhiêu”. Việt Nam thiếu máu chữa chạy thương binh, Mao Trạch Đông chỉ thị: “Mạng người là quan trọng, viện trợ 2 triệu lít. Số máu này được chuyển tử Thượng Hải đến Côn Minh, qua Hà Khẩu, rồi đưa sang thị xã Lào Cai. Nó không như lúa mạch có thể nhập khẩu, mà là từng giọt máu rút từ cơ thể những người may mắn sống sót sau một nạn đói lớn”. Quả nhiên CSTQ có vẻ như viện trợ vô tư, nhưng trong ấy đã có tính số thành.

Cùng lúc đảng CSTQ vận dụng mọi kỹ thuật tuyên truyền đánh bóng, tình báo Hoa Nam tạo thành tích đẩy đảng CS Trung Quốc bước vào lãnh thổ Việt Nam cướp chính quyền, cung cấp cho ngưới dân Việt Nam một lãnh chúa. Quả nhiên người dân Việt Nam bị CSTQ lừa dối, sử dụng nhuần nhuyễn hệ thống kỹ thuật tuyên truyền tinh vi, che giấu mọi sự thực về Hồ Tập Chương (HCM), và người dân vô tình tiếp nhận một cách hớn hở cha già dân tộc Hồ Tập Chương (HCM) trong trái tim người dân Việt Nam. Đây chỉ là hình ảnh hư ảo do bàn tay phù thủy của CSTQ dựng nên.

Kẻ dối trá như người Hán không bao giờ quên cơ hội lừa đảo, dù người nhà thân thuộc cũng không tha! Nay CSTQ vớ được một lân bang Việt Nam, đang trống vắng người lãnh đạo. Cơ hội đến chỉ một lần, CSTQ cố nặn, trộn lộn lòi ra một Hồ Chí Minh tại hang Pắc Bó từ 1941 đến 1950, một viên “thuốc tể” theo công thức riêng của người Hán. CSTQ tạo được một thành viên CS Đông Dương cho riêng mình, nói một cách khác “người thâm tín” của CSTQ. Nằm vùng trong lãnh thổ Việt Nam chờ cướp chính quyền lân bang, vũ khí đã chuyển đầy đủ đến Việt Nam, quân binh Mao-Hồ trên tay súng lên đạn, chỉ cần hiệu lệnh là nòng súng nhả khói.

Tháng 5/1965, Hồ Tập Chương đến Hàng Châu yết kiến Mao Trạch Đông và được biết:

“Cuộc đấu tranh Trung-Xô sẽ diễn ra, Việt Nam phải ủng hộ Trung Quốc”.

Ý của Mao Trạch Đông, ông sẽ trở thành lãnh đạo CS Quốc Tế, sau khi Stalin qua đời, Hồ Tập Chương sẽ có một ghế trong CS Quốc Tế.

Mạnh lưới CS Quốc Tế đương nhiên không khờ khạo để cho đảng CSTQ dựng đứng một tên Nguyễn Ái Quốc đã chết tại Hồng Kông vào năm 1932, nay được sống lại. Thực sự KGB đã bí mật đưa xác Nguyễn Ái Quốc về Liên bang Nga, chôn tại nghĩa trang Kuntsevo Moscow (Kuntsevo Cemetery, Moscow, Russian Federation).

Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế thừa biết CSTQ đang có âm mưu bá chủ. Theo mật mã HNB322, giải:

‒ Đảng CS Trung Quốc, muốn lừa đảo CS Quốc Tế, tạo ra một Nguyễn Ái Quốc với tên giả, người giả, và cả hành động giả, cùng với cái tên rất mới Hồ Tập Chương khoác áo HCM, chân dung hư cấu nguyên tình báo Hoa Nam, dùng “Dung dịch thuật” để biến tướng thành Hồ Chí Minh.

Đảng CS Trung Quốc và Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế, bắt đầu xung dột nhau, khác biệt hành đồng về ý thức hệ chủ nghĩa Mác-Lenin, “Cơm không lành, canh không ngọt”. Đảng CSTQ gián tiếp nhét vào sinh hoạt gia trưởng trị quốc của Khổng Tử, buộc người dân Trung Quốc phải chấp nhận Mao “Thiên Tử”, và biên giới hai nước anh em CS Trung Quốc-Liên Xô đang có vấn đề.

Nhân dịp này, KGB liền kéo một hộp đen lưu trữ tư liệu của Nguyễn Ái Quốc, quăng vào mặt đảng CSTQ, nhằm cảnh cáo Hồ Chí Minh giả, do CSTQ dựng lên, và tiết lộ hồ sơ Nguyễn Ái Quốc (người Việt Nam) đã chết từ lâu, mọi bí ẩn của Hồ Tập Chương được phơi bày, hiện nguyên hình người Hán.

Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế, công bố hồ sơ Nguyễn Ái Quốc:

1 ‒ Sài Gòn, năm 1863. Thực dân Pháp xây dựng 2 cảng tàu buôn, đến năm 1900 hoàn tất cảng Hoàng Diệu (còn gọi cảng Tam Hội hay Khánh Hội). Năm 1912, hoàn tất cảng thứ hai của hãng tàu buôn Messagerie Maritimes (MM).

2 ‒ Cảng Hoàng Diệu tiếp nhận những hãng tàu, tự do ra vào. Theo hồ sơ của bến cảng Hoàng Diệu và hải trình của hãng tàu buôn Latouche-Tréville (Đô đốc Latouche-Tréville) có logo “5 ngôi sao”, đã cặp bến cảng vào năm 1910. Cảng Hoàng Diệu tiếp nhận tàu buôn mang tên Amiral Latouche-Tréville, cặp bến tháng Giêng năm 1910 và nhổ neo tháng 3 cùng năm.

Hình chụp tàu buôn Amiral Latouche-Tréville, tại cảng Dunkerque
Nguồn: Cục Hành Hải France

3 ‒ Hãng tàu buôn Messagerie Maritimes, viết tắt MM, logo “đầu ngựa”, cảng khánh thành năm 1912, xây dựng theo vị trí riêng củg a cảng, đặc biệt trên mái nhà điêu khắc biểu tượng “đầu ngựa”. Ngày xưa người Việt gọi “hãng đầu ngựa”.

Bên trái con tàu buôn lớn Messagerie Maritimes, bên phải Hotel Messageries Maritime 1912.
Nguồn: Cục Hành Hải France.

Hãng tàu buôn Messagerie Maritimes, danh tiếng nhất Đông Dương
Nguồn: Cục Hành Hải France.

4‒ Đơn khai lý lịch của Nguyễn Ái Quốc. Ngày 5 tháng 6 năm 1911, khởi hành từ bến Nhà Rồng, lấy tên Văn Ba, làm nghề phụ bếp trên chiếc tàu buôn Latouche-Tréville.

Sau đó, Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế, và KGB điều tra:

‒ Hồ sơ cho thấy lý lịch Nguyễn Ái Quốc không lương thiện.

-      Phạm lỗi gian trá điều 1. Về tàu buôn Latouche-Tréville vào cảng Hoàng Diệu, tháng 1 năm 1910 và nhổ neo tháng 3 cùng năm. Cho thấy tàu buôn Latouche-Tréville đã rời khỏi cảng Hoàng Diệu Sài Gòn trước đó 16 tháng (1 năm 4 tháng).

-      Phạm lỗi gian trá điều 2. Nguyễn Ái Quốc khai rằng: Khởi hành tại bến Nhà Rồng ngày 5 tháng 6 năm 1911. Vào thời điểm này người Sài Gòn gọi nơi đây, “hãng đầu ngựa hay MM”, chưa ai gọi bến “Nhà Rồng”.

-      Phạm lỗi gian trá điều 3. Hãng tàu buôn Messagerie Maritimes MM (hãng tàu vận tải hoàng gia) độc quyền hoạt động tại khu vực cảng có Hotel Messageries Maritime từ năm 1912, tàu buôn của những hãng khác không được vào cảng này. Năm 1912 hãng tàu buôn Messagerie Maritimes mới hoạt động, thế thì Nguyễn Ái Quốc khởi hành ra hải ngoại bằng tàu buôn nào ?

Kết luận: Nguyễn Tất Thành đương nhiên khởi hành tại Sài Gòn trên một tàu buôn loại nhỏ nào đó, thời ấy chỉ có phương tiện tàu thủy mới đến được Âu Châu. Một người Việt Nam như Nguyễn Tất Thành muốn vào cảng Hoàng Diệu và Messagerie Maritimes còn khó hơn lội qua eo biển Manche 45 cây số. Lý do đơn giản là hai khu cảng trên được xem llà ãnh thổ riêng biệt của thực dân Pháp, người Pháp, và người Việt có quốc tịch Pháp mới được ra vào, ngay cả người Pháp cũng không tự tiện vào sân bến cảng, và mỗi lối đi riêng cho từng khâu một.

Nhân viên của cảng hay thủy thủ đoàn muốn ra vào phải qua cổng A. Trình giấy chuyên môn, ban ngành, có photo, dấu tay, và con dấu của cơ quan liên hệ.

Về người hành khách của các hãng tàu, phải vào cổng phụ B. Trình vé, tên con tàu buôn có ghi ngày giờ khởi hành và trình thẻ quốc tịch cá nhân v.v… người hành khách phải đi qua 3 trạm kiểm tra vé, mới lên được bong tàu.

Nguyễn Tất Thành không có đủ điều kiện để vào hai cảng Hoàng Diệu và Messagerie Maritimes, trừ phi Nguyễn Tất Thành đào ngạch hay phi thân qua hai lớp tường cao 3m, thế nhưng cũng chỉ mới vào được sân cảng, vòng thứ nhất, chưa lên được bong tàu buôn!

Trong khi ấy Nguyễn Tất Thành khai rằng; đi tại bến Nhà Rồng, đây mới là một vấn đề rất phịa, hãng tàu Messagerie Maritimes “đầu ngựa” phục vụ cho chính quyền thực dân Pháp không phục vụ cho người Việt có quốc tịch Pháp.

Nguyễn Tất Thành làm hầu bàn cho một tiệm ăn, trên đường Lazare Barielle Marseille, vào năm 1913.
Nguồn: Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế.

- Nguyễn Tất Thành sống tại Pháp, trước nhất cần phải ổn định cuộc sống, sau đó tìm phương tiện đổi đời, vốn con người luôn luôn muốn tồn tại, và xa hơn lòng người cần sống.

Nguyễn Tất Thành làm đơn xin vào trường Thuộc Địa cũng thuộc lý lẽ sống, hy vọng ngày trở về quê hương được trọng dụng ít nhất chức Đốc Phủ Sứ (ngang hàng chức Tuần Phủ triều đình Huế), tâm trạng của người khao khát địa vị thường chạy vạy khắp nơi bởi không nghề nghiệp, chuyên môn, vốn học lực thấp. Trường Thuộc Địa từ chối, tạo ra cái trống rỗng yếu đuối nhất và thất vọng của người mặc cảm, muốn tồn tại ông ta sẽ không từ chối bất cứ nguồn tài trợ nào, và nhanh tay bắt lấy nó.

Nguyễn Tất Thành gởi tờ đơn xin Tổng Thống Pháp vào học trường Thuộc Địa, năm sinh 1892.
Nguồn: Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế.

- Nguyễn Ái Quốc, nguyên bút hiệu chung của 4 người (Phan Văn Trường, Phan Chu Trinh, Nguyễn An Ninh, và Nguyễn Thế Truyền), người Pháp tại Paris thường đọc những bài viết của Nguyễn Ái Quốc. Bỗng nay Nguyễn Tất Thành tự nhận mình là Nguyễn Ái Quốc.

Nguyễn Tất Thành xuất hiện tại Đại hội Tours France. Tháng 12 năm 1920, với tên Nguyễn Ái Quốc, tức thì khối CS Âu Châu trong đại hội, có cả CS Nga đồng tiếp nhận, xem như
một thành viên Á Châu.
Nguồn: Mạng lưới Cộng Sản Quốc Tế.

- Ngày 24 tháng 6 năm 1922, Nguyễn Tất Thành một lần nữa hứng thú đi tìm cánh diều bay cho mình trong thế giới hội Tam Điểm tại Paris (Franc-Maçonnerie) ông gửi đơn nhưng không được hồi âm (từ chối).

Theo Quy ước sinh hoạt của hội Tam Điểm, người có khả năng chuyên môn, đạo đức và nhân ái, tự hội tìm đến, và mời gia nhập, tuyệt đối không nhận đơn xin gia nhập bất cứ của ai. Tam Điểm sinh hoạt kín đáo không tiết lộ danh sách của huynh đệ đoàn.

Sau 50 năm (1922-1972) những hồ sơ không thuộc hội Tam Điểm được đưa vào thư viện, đơn xin gia nhập của Nguyễn Ái Quốc cũng không ngoại lệ, những nhà biên khảo tự do đến đây tham khảo và khám phá theo nhu cầu.

Nguyễn Ái Quốc nộp đơn, xin gia nhập hội Tam Điểm (Franc-Maçonnerie), hành nghề nhiếp ảnh. Sinh ngày 15 tháng 2 năm 1895.
Nguồn: Franc-Maçonnerie.

Nguyễn Ái Quốc (Nguyễn Tất Thành).

- Ngày 30 tháng 6 năm 1923. Nguyễn Ái Quốc được Liên Xô mời thăm viếng Moskva.

- Ngày 10 tháng 10 năm 1923. Nguyễn Ái Quốc tham dự Hội Nghị Nông Dân Quốc Tế lần thứ nhất, khai mạc tại cung Andreyev trong điện Kremlin.

Năm 1924, Nguyễn Ái Quốc tham dự Đại hội 5 quốc tế Cộng sản III tại Moskva.

Năm 1923-1924, Nguyễn Ái Quốc hoạt động ở Liên Xô.
Thẻ tham dự Đại hội V, CS Quốc tế.

- Ngày 3 tháng 11/1926. Nguyễn Ái Quốc đến Moskva, và tham dự hội nghị tháng 2 năm 1927.

- Đầu năm 1928. Nguyễn Ái Quốc đến Moskva tham dự hội nghị phản đế.

Nghĩa trang Kuntsevo Moscow, đặc biệt dành riêng cho những thành viên đăc lực của Cộng Sản Quốc Tế

- 1932 Hồ Chí Minh (Ши Мина) qua đời tại nhà lao Hương Cảng, người thân tên Hồ Vinh, đến nhận xác đem về hỏa táng, và ký tên vào đơn khai tử.

Đặng Bình Ánh cung cấp mật mã KMM125: Hồ Vinh (KGB) đưa hài cốt của Nguyễn Ái Quốc về Liên Bang Nga, an táng tại nghĩa trang Kuntsevo Moscow. (Kuntsevo Cemetery, Moscow, Russian Federation).

Ngày lễ chiến sĩ cách mạng CS Quốc Tế, Bộ Ngoại Giao Liên Bang Nga mời Đại sứ Trung Quốc Quốc Cường(Guoqiang-国强) tại Moscow đến viếng thăm nghĩa trang Kuntsevo Moscow. (Kuntsevo Cemetery, Moscow, Russian Federation). Nơi an nghĩ cuối cùng của chiến sĩ CS Quốc Tế. Nhân dịp này, Đại sứ Quốc Cường (Guoqiang-国强) muốn viếng thăm mộ phần của Nguyễn Ái Quốc, lẽ cố nhiên ông ta chỉ biết đứng thẳng chấp hành nghi lễ và biết thêm được một dối trá nữa của Mao chủ tịch.

Huỳnh Tâm

[1] Hồi kí cố vấn Trung Quốc.

[2] Mao Trạch Đông ngàn năm công tội. Chương 10. Hai đảng lớn Trung-Xô từ bạn thành thù

Be the first to start a conversation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 203 other followers

%d bloggers like this: