Thắng Bằng Mọi Giá !

Posted on August 17, 2012

0


Một trong những nguyên tắc luân lý bị cả nhân loại văn minh lên án và phỉ nhổ, đó chính là “cứu cánh biện minh cho phương tiện”! Nghĩa là mọi cách thế (dù đấy là bạo lực, dối trá) đều tốt nếu dùng để đạt một mục đích cao đẹp.

Thế nhưng, đó lại là nguyên tắc luân lý của các chế độ độc tài, đặc biệt của cái gọi là “đạo đức cách mạng” Cộng sản.

Đưa ra một cứu cánh hay một mục tiêu cao đẹp (như độc lập tự do, hạnh phúc no ấm, công lý hòa bình, phát triển thịnh vượng… hay giữ gìn tổ quốc, thoát ách nô lệ, chiến thắng quân thù, bảo vệ chế độ…) nhằm động viên và mê hoặc cả khối quần chúng, các lãnh tụ độc tài tiếp đó sử dụng cả một bộ máy tuyên truyền dối trá, một lực lượng đàn áp nhân dân, một chủ trương thanh lọc giống nòi, một đường lối kỳ thị chủng tộc, một kế hoạch tàn phá môi sinh, một chiến thuật thí mạng binh sĩ… để gọi là sớm đạt tới các mục tiêu đó. Nhưng rốt cục chỉ là tạo những cơ hội bằng vàng cho những kẻ hoạt đầu chính trị lợi dụng nhảy lên thành những bạo chúa, gây những tai hoạ cực lớn cho quốc gia lẫn nhân loại.

Điều này đã được chứng thực trong lịch sử hiện đại với Hitler, kẻ từng tuyên bố: “Khi người ta đã phát động một cuộc chiến [nhằm khôi phục danh dự và thanh thế cho dân Nhật Nhĩ Man] thì chỉ có một luật duy nhất là luật chiến thắng!” để rồi giết gần 6 triệu người Do Thái và đốt cháy cả châu Âu trong Thế chiến thứ hai. Tiếp đó với Stalin, kẻ vì muốn thực hiện chính sách tập thể hóa nông nghiệp mà đã bỏ đói cho chết hơn 6 triệu người Ukraina, vì muốn Hồng Quân luôn chiến thắng mà đã lập những binh đội đặc biệt, đi sau các đoàn quân, để bắn chết ngay những binh sĩ nào tiến lên chậm hay đi thụt lùi.

Tiếp nữa với Mao Trạch Đông, kẻ vì muốn “bảo vệ chế độ” mà đã phát động cuộc Cách mạng Văn hóa tàn sát hơn 30 triệu đồng bào Trung Hoa của mình, vì muốn đem “ánh sáng văn minh” cho lân bang mà tiêu diệt cả văn hóa lẫn chủng tộc Tây Tạng. Sang Việt Nam thì đó là với Hồ Chí Minh, kẻ vì muốn cải cách ruộng đất, thiết lập công bằng xã hội mà đã gây nên cái chết trực tiếp lẫn gián tiếp cho hơn nửa triệu đồng bào; kẻ vì “thương nhớ” “miền Nam trong trái tim tôi” mà đã tiến hành cái gọi là “cuộc giải phóng” gây tử vong cho hơn 4 triệu dân Việt, đa số là thanh niên miền Bắc; hoặc với Võ Nguyên Giáp, kẻ trong chiến tranh Đông Dương lần nhất và lần hai, đã luôn chủ trương dùng chiến thuật biển người thí quân một cách bừa bãi nhằm chiến thắng, khiến cho tướng Bigeard của Pháp và Westmoreland của Mỹ phải phê phán là rất vô trách nhiệm với mạng sống quân mình (chết gấp nhiều chục lần so với quân địch).

Cái nguyên tắc luân lý ghê gớm “Cứu cánh biện minh cho phương tiện” hay nói nôm na là “thắng bằng mọi giá” ấy nay vẫn còn nơi tâm não người Cộng sản, nhất là những đảng viên cán bộ đang ở trong guồng máy cai trị. Với 2 mục tiêu: giữ vững quyền lực và thâu tóm quyền lợi, được phục vụ bằng hai tính cách: gian trá và tàn ác, hầu như họ chỉ có hai hành động khi ứng xử trong xã hội: cướp bóc và đàn áp. Với hiện tình phải đương đầu với nhân dân trong nước (đối nội) và đương đầu với thế giới xa gần (đối ngoại), các lãnh đạo Cộng sản lớn nhỏ (và tay chân) đều tiếp tục và thản nhiên dùng mọi phương tiện dù bất nhân bất chính, dù thô bỉ đê tiện, dù gây công phẫn tạo khinh thường trong dư luận và trước quốc tế, để nắm chắc túi bạc và ngai vàng.

Đối nội thì họ (1) giữ vững quyền lực bằng cách tiếp tục công cụ hóa, nô bộc hóa hành pháp, lập pháp, tư pháp, công an, quân đội, báo chí, tôn giáo, muốn tất cả phải hành động kiểu gian trá và bạo hành, vì sợ hãi và vì lợi lộc; (2) thâu tóm quyền lợi bằng cách tiếp tục nắm trong tay các đại tập đoàn, tổng công ty, cướp đất lẫn nhà của nông dân và thị dân, xuất khẩu công nhân đủ mọi hạng ra nước ngoài, bắt nhân dân trả nợ cho các đại tập đoàn, tổng công ty nhà nước làm ăn thua lỗ.

Nào cả một Quốc hội tiếp tục im re trước nạn Trung cộng xâm lấn biển đảo, không dám đòi hỏi phê chuẩn ngay Luật biển chính mình với ban ra, bất quan tâm tới số phận bị đày đọa bóc lột của các cử tri địa phương mình (như tại Tiên Lãng, Văn Giang, Thủ Thiêm, Vụ Bản…). Nào cả một hệ thống tòa án tiếp tục gây khó khăn cho các luật sư nhân quyền trong việc bênh vực thân chủ (như thẩm phán Vũ Phi Long trong vụ án các blogger câu lạc bộ Nhà báo Tự do), tiếp tục xử nhanh, xử ẩu, xử đểu, xử nặng những công dân yêu nước dám chân thành góp ý, đòi hỏi công bằng, yêu sách tự do, khôi phục dân chủ (trường hợp nhà giáo Đinh Đăng Định và chiến sĩ Lê Thanh Tùng mới đây)…

Cả một quân đội tiếp tục xưng tụng và cảm ơn những lực lượng Trung cộng từng giết dân Việt, cướp đất Việt, tiếp tục bỏ mặc đồng bào ngư dân điêu đứng trong tay “tàu lạ, nước lạ”, tiếp tục hỗ trợ công an dân phòng đánh dân, cướp đất (như tại Tiên Lãng, Vụ Bản, Con Cuông…), để chỉ lo kiếm lợi nhuận qua một tập đoàn kinh tế, 16 tổng công ty, 7 công ty mẹ, 61 công ty con và 52 công ty cổ phần… Cả một lực lượng công an dày đặc có mặt trong mọi khu vực, trước mọi tư gia, trên mọi nẻo đường, dưới dạng an ninh sắc phục, mật vụ thường phục, đầu gấu côn đồ để “làm luật” với tài xế xe khách xe tải, để canh giữ các nhân vật “nằm sổ đen”, để ngăn chận các công dân yêu nước xuống đường, để lùa các biểu tình viên về “trại phục hồi nhân phẩm”, để đập vỡ kính xe chở các nhà dân báo đi mừng sinh nhật, để vứt mắm tôm chất bẩn vào nhà chiến sĩ biểu tình tại gia, để ngăn cản, quấy rối, cướp giật vòng hoa tại đám tang của một bà già tự thiêu phản đối bất công và sách nhiễu, để chặn đường đánh sưng mặt Mục sư vì đã quay phim chụp ảnh, để xông vào chùa ngăn cản Hòa thượng cứu trợ thương binh dân nghèo, để đột nhập thánh đường hành hung Linh mục và giáo dân vì “tội” hành đạo không xin phép…

Cả một hệ thống hành chánh dùng đủ mọi kiểu lường gạt và cưỡng bức để cướp đất nông dân và thị dân bán cho các tay tài phiệt, để làm nản lòng từng đoàn dân oan khiếu kiện kêu cứu, để xử phạt những nạn nhân đến bước đường cùng phải phản đối bằng khỏa thân, để vu khống thóa mạ trên báo đài tất cả những ai bênh vực họ, để lên án kết tội những công dân yêu nước xuống đường biểu tình phản đối quân xâm lược (như bộ sậu lãnh đạo các tỉnh Thái Bình, Hưng Yên, Nam Định, Sài Gòn, Hà Nội)… Cả một dàn báo chí công cụ với những tên tuổi lừng danh như đài phát thanh truyền hình Hà Nội, báo Hà Nội Mới, báo An ninh Thủ đô, báo Nghệ An… nói dối cách thô bỉ, vu khống cách trắng trợn, tố ngược cách trâng tráo (như “đi biểu tình chỉ vì tiền bạc”) đối với tất cả những trí thức, thanh niên, tín đồ mạnh dạn đòi hỏi những quyền tự nhiên của con người, quyền tự do của công dân và quyền tự quyết của dân tộc.

Nào cả một hệ thống tài chính tiếp tục in tiền cách chùng lén và vô tội vạ để tung ra thị trường cứu giúp các ngân hàng, công ty, tổng công ty nhà nước đang nợ ngập đầu lút cổ. Khó biết chính xác số tiền này là bao nhiêu. Theo nhiều nguồn tin rò rỉ, trong 6 tháng đầu năm, bộ sậu Nguyễn Tấn Dũng+Nguyễn Văn Bình đã tung ra ít nhất 300 ngàn tỉ đồng Việt, tức 14,29 tỉ đô Mỹ, để mua vào 9 tỉ đô cho các mục đích trên. Trong 6 tháng cuối năm, ước lượng sẽ tung ra 70 ngàn tỉ đồng/tháng, tức là 420 ngàn tỉ đồng cả thảy, tương đương thêm 20 tỉ đô Mỹ. Như vậy, chỉ tính các nguồn trên, thì nợ quốc gia tăng thêm 34,29 tỉ đô trong năm nay bằng tiền mặt mới in ra, và cộng thêm số trái phiếu bán ra trong 6 tháng qua thì nợ quốc gia trong năm nay đã tăng 38,45 tỉ đô Mỹ. Tóm lại thì thì nợ công VN hiện đang ít nhất là 288.02 tỉ đô Mỹ = 272% GDP. Xin lưu ý tiền mặt là một loại nợ quốc gia. In tiền mặt tung ra không khác gì in trái phiếu. Nhà cầm quyền Hà Nội in tiền ra vô số kể nhưng gian trá không tính vào nợ quốc gia. Đó là một sự lừa bịp vĩ đại (Theo blog Dự đoán Kinh tế Việt Nam). Tất cả chỉ nhằm cứu vãn và duy trì chế độ bằng mọi giá.

Đối ngoại thì đảng CS (1) giữ vững quyền lực bằng cách tiếp tục cậy dựa vào Trung Cộng, kẻ đang ôm mộng thôn tính Việt Nam qua nhiều hình thức hết sức ô nhục (nhưng luôn được tô vẽ trước mặt nhân dân): nào ve vãn (tổ chức đại hội Hội hữu nghị Việt Trung lần thứ 5 để Nguyễn Thiện Nhân bày tỏ lòng biết ơn đối với các cá nhân và tổ chức Tàu; tổ chức lễ mừng kỷ niệm 85 năm thành lập Giải phóng quân Trung Quốc để Phùng Quang Thanh khắc ghi tấm lòng “nhường cơm sẻ áo” của quân đội Tàu…)

; nào quỵ lụy (đưa một kẻ gốc Tàu với thành tích buôn lậu thuốc phiện lên chức phó thủ tướng: Hoàng Trung Hải; không dám triệu tập mà chỉ đến xin gặp đại sứ Tàu để khiếu nại về các hành vi ngang ngược của Bắc phương trên biển; chỉ cho các viên chức cấp thấp: Ủy ban biên giới, Tập đoàn dầu khí, Hội luật gia, Hội nghề cá lên tiếng khi Trung Cộng thiết lập thành phố Tam Sa hay đem hàng chục ngàn tàu cá vào Trường Sa lãnh hải)

; nào đàn áp thẳng tay: ngăn chận, hành hung, bắt bớ, vu khống những công dân lên tiếng cảnh báo họa mất nước hay xuống đường phản đối quân xâm lược -ngay cả Việt kiều phẫn nộ trước hành vi đàn áp này tại Hà Nội cũng bị coi như tội phạm; nào tạo chính danh trước quốc tế bằng cách xin vào Hội đồng nhân quyền LHQ dù thành tích vi phạm nhân quyền khôn xiết kể, bằng cách ngoại giao con thoi với các nước dân chủ Tây phương và với Tòa thánh Vatican dù tiếp tục kỳ thị tôn giáo, bằng cách mua chuộc các cộng đồng người Việt hải ngoại với hứa hẹn cho ghế đại diện trong Quốc hội. (2) Đảng tiếp tục thâu tóm quyền lợi bằng bang giao kinh tế, ngoại thương, văn hóa với Hoa Kỳ và các nước tư bản giàu có, dù vẫn coi thường các quy định của WTO, chiêu dụ Việt kiều về nước đầu tư dù vẫn chơi trò vỗ béo rồi làm thịt những Việt kiều ngây thơ về làm ăn tại quốc nội (ví dụ mới nhất là ông Phan Kim Giỏi, chủ trại nuôi chuột ở Tịnh Biên, An Giang), cho các công ty quốc doanh (của cán bộ đảng viên cao cấp) ra nước ngoài kinh doanh, buôn lậu hoặc bóc lột công nhân Việt (vụ công ty Vinastar bên Nga mới đây chẳng hạn).

Nói tóm lại, được giáo dục từ thuở nhỏ, bị nhồi sọ suốt cả đời bởi quan niệm duy vật (con người chỉ thuần vật chất, cuộc sống chỉ nhằm tìm kiếm tiền tài), vô thần (không có Thượng Đế để phán xét, không có lương tâm để nhắc nhở), đấu tranh sinh tồn (ai mạnh thì hơn, ai gian thì được, chiến thắng bằng mọi phương tiện), người Cộng sản quả đã gây vô vàn tai hại cho xã hội và đất nước, đồng bào và dân tộc, và dĩ nhiên một ngày nào đó bản thân và gia đình họ cũng sẽ lãnh đủ. Như thế thì có nên tiếp tục chấp nhận cho chủ nghĩa và chế độ quái đản này tồn tại trên quê hương chúng ta chăng?

BAN BIÊN TẬP
Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận
số 153 (15-08-2012)