Nhớ Lê Công Định

Posted on September 29, 2012

0


Năm 2008 tôi tư vấn cho một một đối tác nước ngoài thực hiện một dự án tại Hà Nội. Liên quan đến tư vấn luật, tôi giới thiệu cho họ một công ty luật ngoài Hà Nội để thuận tiện phối hợp. Nhưng đối tác này dứt khoát phải vào tận Tp. HCM để trao việc này cho DCLaw.

Tôi hỏi vì sao thì được trả lời rằng họ được bạn bè ở nước ngoài giới thiệu rằng hãng luật này có một trong những luật sư giỏi nhất về luật thương mại quốc tế ở Việt Nam. Tôi cười vui vì biết công ty luật DCLaw là của bạn mình, luật sư Lê Công Định. Sau này tôi được biết đối tác nói trên đã trả cho DCLaw hàng trăm ngàn USD phí tư vấn tính theo giờ làm việc (gần 400 USD/giờ).

Thời điểm đó Định còn nổi tiếng không kém bởi những bài viết nặng lòng vì đất nước đăng tải trên các báo trong và ngoài nước như Tia sáng, Tuổi trẻ, BBC … không những vậy anh còn dùng thời giờ quý như vàng của mình để làm luật sư bảo vệ cho các vụ án của anh Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày), luật sư Nguyễn Văn Đài và luật sư Lê Thị Công Nhân. Đến bây giờ mà việc tìm được các luật sư sẵn sàng đứng ra bảo vệ cho những người bị cáo buộc về tội chính trị, xâm phạm an ninh quốc gia còn rất khó, đừng nói là vào thời đó.

Người ta thường sợ dây vào những vụ án này vì sẽ bị ảnh hưởng đến công ăn việc làm của mình, hoặc chỉ chấp nhận bào chữa cho những trường hợp xin khoan hồng để giảm nhẹ hình phạt. Bảo vệ cho thân chủ vì công lý và quyền con người là một rủi ro nên tránh. Hơn thế nữa, Định luôn phải bù bằng tiền túi của mình để đi bảo vệ cho những vụ án như vậy.

Tôi bị bắt ngày 4/6/2009.

Dù biết rằng thế nào người ta cũng bắt Định nhưng lòng tôi vẫn thắt lại khi nghe đài tiếng nói Tp. HCM loan báo việc bắt giữ Định kèm theo rất nhiều lời thóa mạ. Bản tin này (rạng sáng ngày 15/6/2009) bị ngắt giữa chừng và sau đó trại giam không mở đài hàng ngày nữa.

Không đài, không TV, không báo. Tất cả những thông tin từ bên ngoài mà chúng tôi nghe được đều thông qua các nhân viên điều tra theo cách mà họ muốn chúng tôi biết. Âm thanh được nghe thường xuyên nhất là tiếng chìa khóa lắc cắc và tiếng đóng mở phòng giam mà dường như họ cố tình dập rất mạnh để làm cho người bị giam bên trong phải khủng hoảng. Bạn thử tưởng tượng, ở ngoài đời nếu một lúc không may bạn bị mất điện thoại thôi thì đã thấy mình bị “cô lập” như thế nào, thì sẽ hiểu phần nào tình trạng bị cách ly hoàn toàn trong tù. Bỗng dưng ta không còn gì cả ngoài chính mình và xung quanh toàn những cạm bẫy.

Chúng tôi bị giam riêng hoàn toàn, không hề được biết tin tức về nhau cho đến khi gặp nhau ở phiên tòa sơ thẩm (20/1/2010). Lần kế tiếp được gặp lại là tại phiên tòa phúc thẩm (11/05/2010). Với một chính sách cách ly như vậy tôi đã nghĩ rằng chúng tôi chỉ có thể gặp lại nhau sau khi ra tù. Nhưng thật bất ngờ, sáng ngày 7/7/2010 họ đưa cả ba chúng tôi lên chung một xe chạy về Xuân Lộc. Trên xe họ luôn tìm cách ngăn cản để chúng tôi không thể thoải mái nói chuyện, nên tôi lại nghĩ đến trại giam Xuân Lộc mỗi thằng sẽ mỗi nơi. Nhưng còn bất ngờ hơn nữa, cả ba chúng tôi lại được đưa đến chung một phòng trong khu cách ly, và chỉ có ba anh em. Ngày đầu tiên chúng tôi thức gần đến sáng, tranh thủ chia sẻ thông tin và bàn bạc với nhau, cứ lo họ có thể sẽ tách chúng tôi ra. Không hề ngạc nhiên nhưng chúng tôi vẫn buồn cho nhau vì sự nghiệp làm ăn đều mất hết sau 20 năm gầy dựng. Nhưng chẳng ai bi quan cả. Đặc biệt là Định.

Mọi người đều biết đến Định như một luật sư nổi tiếng. Nhưng ít ai biết rằng anh ấy còn có biệt tài có một không hai là sáng tác và kể chuyện tếu lâm. Suốt ngày chúng tôi không bao giờ vắng tiếng cười nhờ anh ấy. Cuộc sống trong tù vì thế không những chẳng nặng nề mà còn lạc quan vui vẻ, nhẹ như lông hồng.

Thời gian trôi nhanh thật, chúng tôi chia tay nhau đã hơn hai năm – ngày 10/8/2010 Định chuyển về Chí Hòa. Khi đi anh ấy ôm chặt tôi và anh Thức dặn giữ gìn sức khỏe. Phải nói mất cả tuần tôi và anh Thức mới nguôi ngoai nỗi nhớ bạn. Chắc chắn bạn ấy cũng thế. Chúng tôi đã có với nhau hơn một tháng ở chung phòng trong khu cách ly. Đó có lẽ là khoảng thời gian tuyệt vời nhất của cả ba chúng tôi. Nơi đó chúng tôi đã bàn luận những vấn đề để bây giờ có Phong trào Con đường Việt Nam. Chúng tôi có thời gian để ôn lại cả một quãng đường dài, chia sẻ kinh nghiệm cho nhau và tha hồ mà cười ngặt nghẽo suốt ngày.

Còn một tài năng của Định mà có lẽ chỉ có tôi và anh Thức mới được chứng kiến. Tài năng ấy mới chỉ được khai lộ từ khi anh ấy vào tù. Đó là khả năng làm thơ thật xuất chúng. Chỉ trong hơn một năm từ khi bị bắt (ngày 13/6/2009) anh Định đã làm hơn 100 bài thơ trong lúc đang bị giam ở B34. Đây là thời gian tạm giam để điều tra và xét xử, rất khắc nghiệt. Bị cách ly cô lập hoàn toàn, giấy viết bị cấm tiệt, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong căn phòng khoảng chừng 12 m2. Định phải làm thơ trong đầu mà còn nhớ như in hơn cả trăm bài thơ của mình. Mà có bài rất dài, đến hơn 200 câu viết lại cả một chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam. Tôi và anh Thức nghe anh Định đọc thơ mà choáng luôn. Đủ các thể loại. Khí tiết thật tuyệt vời. Chỉ có những tâm hồn lớn mới làm nên những vần thơ như vậy. Anh Thức là người hay thơ mà còn phải bái phục Định. Định có khả năng xuất khẩu thành thơ.

Vào một buổi chiều cuối tháng 07/2010, chúng tôi đang đi bộ vừa tập thể dục vừa bàn chuyện. Về hướng Nam có một ngọn núi lớn tên Gia Lào, anh Thức bảo Định: “Ông vịnh Gia Lào đi”. Chỉ vài phút sau anh Định cất tiếng:

Trời mây như vận phủ 
Che đỉnh núi Gia Lào 
Người nay cam bước thấp 
Thế mai bừng vươn cao 

Anh Thức tấm tắc khen bài thơ nhưng ánh mắt thoáng buồn nói: “Tôi thấu cảm tấm lòng của hai bạn. Vì đất nước các bạn đã phải chịu đựng để chúng ta có thể tiếp tục tiến bước. Với những người như chúng ta thì không có gì khủng khiếp hơn phải chịu đựng như vậy cả. Nhưng hãy nhớ ngày hôm nay, nhớ bài thơ này để đến một ngày không xa đất nước này, dân tộc này sẽ bừng vươn cao. Hai bạn phải chịu đựng nhiều hơn tôi.” 

Với tôi, Lê Công Định là một nhà thơ lớn. Tôi tin một ngày không xa nữa nhà thơ ấy sẽ bừng vươn cao cùng với những khát vọng của anh ấy cho đất nước.

1 tháng 10 là ngày sinh Định.

Tặng sinh nhật bạn. 

Lê Thăng Long

LS Lê Công Định có thể được trả tự do và trục xuất sang Mỹ

Theo tin Đài Á Châu Tự Do vừa nhận được, Luật sư bất đồng chính kiến Lê Công Định có thể sắp được trả tự do và bị trục xuất sang Mỹ.


AFP PHOTOLuật sư Lê Công Định tại phiên tòa ở TP.HCM hôm 20-01-2010.

Tin Luật sư Lê Công Định được trả tự do cũng được người nhà của ông Định xác nhận với đài chúng tôi. Từ thành phố Hồ Chí Minh, một thân nhân của Luật sư Lê Công Định xác nhận:

“Vâng. Chính xác đó.  Bên tòa đại sứ với bên bộ nội vụ, bên công an nói chuyện với Định. Hiện chưa biết chính xác ngày nào nhưng theo tôi thì chắc gần đó, chứ không xa đâu, nhưng mà không biết ngày nào.”

Theo các thông tin mà Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự Do có được, Luật sư Lê Công Định là 1 trong 3 trường hợp được phía Hoa Kỳ nêu ra với đại diện Việt Nam trong cuộc đối thoại thường niên về nhân quyền tại Washington hồi tháng trước. Hai trường hợp còn lại là Blogger Điếu Cày và Linh mục Nguyễn Văn Lý.

Luật sư Lê Công Định 43 tuổi, bị tòa án sơ thẩm tại thành phố Hồ Chí Minh hôm 20 tháng 1 năm 2010 tuyên án 5 năm tù giam về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.

Sau đó vào ngày 11 tháng 5 năm 2010, tòa phúc thẩm Tòa án Nhân dân tối cao tiếp tục bác kháng cáo của Luật sư Lê Công Định và giữ nguyên mức án 5 năm tù giam.

Cùng bị kết tội trong vụ án “âm mưu lật đổ chính quyền” với Luật sư Lê Công Định còn có các ông Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long.

Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật thêm chi tiết và loan tải đến quý khán thính giả trong thời gian ngắn nhất, tại trang web:http://www.RFATiengViet.Net

 

Hy vọng cho Trần Huỳnh Duy Thức

Thời gian vừa qua, có tin luật sư Lê Công Định sẽ được trả tự do. Sự việc này làm dấy lên hy vọng về những khả năng được tự do trước thời hạn đối với một số nhân vật, trong đó có ông Trần Huỳnh Duy Thức.


AFP Photo

Các ông Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Lê Công Định (từ trái sang), tại phiên tòa ở TP.HCM hôm 20-1-2010.

 

 

Nhân sự việc này, Quỳnh Chi tổng hợp một số thông tin liên quan về ông Trần Huỳnh Duy Thức.

Bản án nặng nhất

Trong phiên xử bốn nhân vật bao gồm LS Lê Công Định, Thạc Sĩ Nguyễn Tiến Trung, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long vào tháng 1 năm 2010 với tội danh“Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, ông Trần Huỳnh Duy Thức là người nhận bản án nặng nhất với 16 năm tù giam và 5 năm quản chế.

Trước khi bị bắt, ông Thức được biết đến như một doanh nhân thành công và người hoạt động tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền Việt Nam với những bài viết về kinh tế.

Tốt nghiệp đại học Bách khoa TP.HCM, năm 1993, ông Thức cùng bạn bè trong đó có ông Lê Thăng Long thành lập công ty Duy Việt, chuyên cung cấp các thiết bị vi tính tại Hà Nội. Đến năm 2000, công ty này được phát triển thành công ty EIS – Electronic Information System – nhằm cung cấp phần mềm trong ngành công nghệ thông tin. Hai năm sau, công ty con cung cấp dịch vụ điện thoại internet OCI ra đời, đặt văn phòng tại Singapore, đánh dấu một bước đột phá trong ngành công nghệ thông tin Việt Nam, cũng như những mở đường cho kế hoạch đầu tư ra các nước khác, trong đó có Hoa Kỳ. Cho đến khi trước khi bị bắt, ông Thức là tổng giám công ty OCI.

Những người này đáng ra không bao giờ nên bị bắt chứ đừng nói là bị buộc tội và nhận án tù, phiên tòa rõ ràng là sự nhạo báng công lý.

Tổ chức Ân Xá Quốc Tế

Con đường đấu tranh cho dân chủ, tự do của ông Trần Huỳnh Duy Thức bắt đầu khi ông có những ý kiến phê phán mạnh mẽ những cản trở, cũng như bất cập trong việc quản lý dịch vụ viễn thông tại Việt Nam. Thân phụ ông Thức, ông Trần Văn Huỳnh cho biết:

“Trong quá trình kinh doanh, con tôi gặp rất nhiều trở ngại, rào cản do luật lệ và qui định. Từ đó, con tôi suy nghĩ và tìm ra nguyên nhân tại sao”.

Bắt đầu từ năm 2005, ông Trần Huỳnh Duy Thức cùng với một số nhân vật, trong đó có ông Lê Thăng Long lập ra “Nhóm nghiên cứu chấn” tìm hiểu, nghiên cứu các vấn đề chính trị, kinh tế, xã hội ở Việt Nam.

Ông Trần Huỳnh Duy Thức còn lập ra ba trang blog “Trần Đông Chấn”“Psonkhanh” và “Change We Need” nhằm viết những bài viết bình luận về thể chế chính trị, lãnh đạo, cũng như phơi bày những điểm bất cập trong xã hội. Trong số đó, phải kể đến các bài viết như “Obama, China and Vietnam”;“Việt Nam đồng đang ở đâu và sẽ đi về đâu”“Kỷ Sửu và vận hội mới”; “Khủng hoảng – cơ hội cuối”“Động lực cho thay đổi”

Theo cáo trạng của Viện kiểm sát Nhân dân tối cao, từ lúc thành lập “Nhóm nghiên cứu chấn” cho đến lúc bị bắt, ông Thức đã viết khoảng 50 bài viết mang tính chất “xuyên tạc, chống đối sự lãnh đạo của Đảng”.

 

tran-huynh-duy-thuc-180.jpg
Ông Trần Huỳnh Duy Thức. Photo courtesy of Đàn Chim Việt.

Cũng theo bản cáo trạng này, ông Thức được cho là thành viên cốt cán của đảng Dân chủ Việt Nam (ra đời năm 1944, tự giải thể năm 1988, được cựu Tổng thư ký Hoàng Minh Chính phục hoạt vào năm 2006), và tham gia soạn thảo mảng kinh tế của quyển sách “Con đường Việt Nam”. Theo bản cáo trạng,“chiba” là bí danh mà ông Trần Huỳnh Duy Thức dùng để liên lạc với ông Nguyễn Sĩ Bình và LS Lê Công Định để trao đổi về việc soạn thảo quyển sách ấy.
 

Ông Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt tháng 5 năm 2009 với tội danh ban đầu là trộm cắp cước điện thoại, sau đó bị truy tố với tội danh hoạt động chính trị nhằm “lật đổ chính quyền nhân dân”, theo điều 79 BLHS Việt Nam. Ông Thức bi ̣đưa ra xét xử cùng với ba nhân vật là LS Lê Công Định, Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, và ông Lê Thăng Long. Trong đó, ông Thức bị tuyên phạt 16 năm tù giam và 5 năm quản chế – là bản án nặng nhất trong trong bốn nhân vật trên. Những nhân vật khác, nhận bản án từ 5 đến 7 năm.

Bản án dành cho bốn nhân vật này ngay sau đó bị quốc tế lên án. Trong đó, tổ chức Ân Xá Quốc Tế cho rằng “Những người này đáng ra không bao giờ nên bị bắt chứ đừng nói là bị buộc tội và nhận án tù, phiên tòa rõ ràng là sự nhạo báng công lý”.

Có những đồn đoán sau bản án của ông Thức. Nhiều người cho rằng chính vì ông không nhận tội nên không được “khoan hồng”. Tuy nhiên, nhiều người lại cho rằng bản án dành cho ông Thức quá nặng vì ông có năng lực lãnh đạo – là một sự đe dọa cho đảng Cộng sản Việt Nam.

Hy vọng từ trường hợp LS Lê Công Định

Cho đến bây giờ, thân phụ ông Thức, là một nhà giáo nghỉ hưu và có thời gian công tác tại Sở VHTT Thành phố Hồ Chí Minh, đã gởi nhiều thư kiến nghị yêu cầu giám đốc thẩm, thư kêu oan và các thư đến Chủ tịch nước Việt Nam. Đặc biệt, gần đây nhất, ông Trần Văn Huỳnh còn gởi thư đến Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama – người từng đoạt giải Nobel Hoà Bình năm 2009. Lá thư có đoạn:

“Từ năm 2008, con tôi đã thấy rõ trước vấn đề Biển Đông của Việt Nam chứa đựng những mối nguy như vậy. Trong một bài đăng trên blog vào tháng 3/2009 mang tên “Obama, China and Vietnam”, sau khi phân tích các nguy cơ đe dọa sự ổn định của thế giới, con tôi viết: “Tìm ra các chiến lược nhằm tránh được điều này cũng như để kiến tạo hòa bình và sự phát triển bền vững cho người dân khắp thế giới đang thực sự là một mệnh lệnh cấp thiết”.

Trước hết là tốt cho LS Lê Công Định. Sau đó, tôi cũng hy vọng là những trường hợp như thế cũng được ra sớm.

Ô. Trần Huỳnh Duy Tân

Phát biểu về việc viết lá thư này, ông Huỳnh cho biết:

“Cái bài phát biểu nhận giải thưởng Nobel của ông Obama, những phát biểu đó cho tôi suy nghĩ về vấn đề nhân quyền. Tôi có trích những phát biểu của ông Obama để liên hệ đến trường hợp con tôi”.

Ông Huỳnh còn cho biết thêm, với những tư tưởng tương đồng về giá trị của hoà bình giữa tổng thống Hoa Kỳ và con trai mình, ông hy vọng công luận sẽ có cái nhìn toàn diện hơn về những việc làm của con ông. Và việc có tin LS Lê Công Định được trả tự do, càng làm dấy lên những hy vọng ấy. Đó cũng là chia sẻ của em trai ông Thức, ông Trần Huỳnh Duy Tân:

“Tôi thấy đó rất tốt. Trước hết là tốt cho LS Lê Công Định. Sau đó, tôi cũng hy vọng là những trường hợp như thế cũng được ra sớm”.

Có thể cái tên Trần Huỳnh Duy Thức không là một cái tên quá quen thuộc như LS Lê Công Định hay Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung. Nhưng bản án dành cho ông lại quá nặng cũng phần nào cho thấy sự ảnh hưởng của nhân vật này, nhất là những ai đã biết đến những bài viết của “Trần Đông Chấn”, “Change we need”; “Psonkhanh”.

 

tran-huynh-duy-thuc-250.jpg
Ông Trần Huỳnh Duy Thức, 43 tuổi, tại phiên tòa ở TP.HCM hôm 20-1-2010. AFP PHOTO.

Theo ông Trần Văn Huỳnh, vào thời điểm ông Trần Huỳnh Duy Thức bị bắt thì công ty OCI đang kinh doanh rất thành công dịch vụ điện thoại Internet tại Việt Nam và đang mở ra thị trường điện thoại quốc tế giá rẻ cho người Việt từ Mỹ, Úc, Canada, người Mehico từ Mỹ và thu nhiều ngoại tệ về cho đất nước thì bị ngăn chặn bởi các cơ quan quản lý Nhà nước. Và sau đó ông Thức bị bắt vì tội trộm cước viễn thông như các báo chí trong nước đã đưa tin vào điểm đó. Sau đó, ông Thức còn bị khởi tố về tội kinh doanh trái phép.
 

Sau khi ông Thức bị bắt thì Cục Thuế TP.HCM đã tiến hành thanh tra thuế đối công ty EIS và OCI. Sau hơn 2 tháng thanh tra nhưng cơ quan thuế đã không tìm thấy bằng chứng nào trốn thuế của cả EIS và OCI. Đồng thời cơ quan điều tra cũng không chứng minh việc kinh doanh trái phép của OCI nên, cuối cùng, việc khởi tố điều tra này cũng phải được hủy bỏ.

Sau khi ông Thức bị bắt, công ty EIS và OCI cũng không thể tồn tại được vì OCI không được tiếp tục cấp phép và những lãnh đạo của công ty cũng bị mời đi làm việc với cơ quan điều tra liên tục trong nhiều tháng.

 

Theo dòng thời sự: